Mạnh Bà
Mạnh Bà – Đâu chỉ là sự lãng quên?
Người ta vẫn truyền rằng, trước khi bước vào vòng luân hồi, mỗi linh hồn đều phải đi qua bảy cửa ải. Quỷ Môn Quan hun hút, Hoàng Tuyền tịch mịch, dòng Vong Xuyên lạnh lẽo, rồi cây cầu gỗ Nại Hà bắc ngang đến Vọng Hương Đài – nơi ta ngoái nhìn thế gian lần cuối trước khi uống bát canh Mạnh Bà.
Đọc cái tên, tôi từng nghĩ đây hẳn sẽ là một mùi hương kén, dữ dội, như một chén canh đắng dành cho sự quên lãng. Nghe có vẻ bi thương, nhưng với tôi, Mạnh Bà lại mở ra một trải nghiệm rất khác, nó giống như một lời mời để buông bỏ.
Hương mở đầu dịu dàng như ánh nắng sớm mai, vừa trong trẻo vừa ấm áp, gợi về một miền ký ức đẹp đã từng. Vani và gỗ quyện lấy nhau, không ngọt, không ngấy, mà sạch sẽ, nhẹ nhõm. Một chút cỏ hương bài, hoắc hương, đàn hương tạo nên nền vững vàng, rồi cuối cùng, xạ hương và long diên hương phủ lên một làn hương mịn màng, nịnh mũi.
Tôi thích cách Mạnh Bà không khiến mình “quên đi”, mà khiến mình “chấp nhận”. Nó không bi lụy, cũng chẳng đau thương, mà chọn cách thì thầm nhẹ nhàng: những gì đã qua, hãy để lại.
Hương đầu: ánh nắng ấm áp, cây xô thơm
Hương giữa: cỏ hương bài, hoắc hương và gỗ đàn hương
Hương cuối: long diên hương hương phấn và xạ hương.
Perfumer:Nanako Ogi
Lưu hương: 10-12 tiếng