Ở miền quê Việt Nam, khi đêm xuống, rừng mang tiếng thì thầm riêng, những đứa trẻ truyền nhau một trò chơi thách thức bóng tối: Ma Lon.
Chỉ cần một lon đồ hộp cắt nắp, vài viên kẹo me làm lễ vật và điếu thuốc cháy dở thay cho nhang. Chúng đặt tất cả dưới tán cây ẩm lạnh, gần những bia mộ không tên. Khi đốm lửa đỏ của điếu thuốc vừa tàn, chiếc lon rung, lăn một vòng ngược sáng. Không ai dám nhìn lại phía sau. Chạy. Có thứ gì đó đã thức dậy từ trong chiếc lon nhỏ bé đó.
Ma Lon mở ra bằng vị trái cây nhiệt đới chua ngọt đang lên men, thứ mùi khiến cổ họng khẽ co lại như vừa phạm điều cấm kị. Khói thuốc phả lên làn da cảm giác nghịch ngợm mà lạnh gáy. Gỗ nhiệt đới, rêu ẩm và hơi đất rừng nặng nề. Một mùi gỗ nhiệt đới đậm đặc, nghịch ngợm mà ám ảnh, gợi lại cái ranh giới mong manh giữa trò chơi trẻ con và sự hiện diện của điều gì đó khác… Một mùi hương khiến người ta nghĩ thôi cũng rợn người nhưng lại kích thích sự tò mò tột độ.
Hương đầu: Cadaverine, Đất sét, Quả cóc, Muối ớt
Hương giữa: Khói nhang, Gạo nhài, Tàn thuốc lá
Hương cuối: Trầm hương Việt, Rêu sồi, Kẹo me, Civet, Thuốc mỡ thảo dược
d.grayi tạo ra các tác phẩm nghệ thuật khứu giác lấy cảm hứng từ văn hóa Việt Nam—được tái hiện qua lăng kính đương đại và mang đậm chất queer.
Tôn vinh di sản đồng thời phá vỡ những quy ước, kể những câu chuyện về mùi hương gần gũi, giàu cảm xúc và mang đậm dấu ấn cá nhân.